Phát ngôn chứa hành động hỏi trong giao tiếp mua bán bằng tiếng Việt - 22

Nét nghĩa “không có quan hệ huyết thống”, vừa chỉ người dưng, vừa chỉ”rể là khách” trong gia đình. Điều này thể hiện quan niệm của người Việt: trọng “dâu” (vợ con trai) hơn là”rể” (chồng con gái). Nét nghĩa này kết hợp với các thế đối lập:

nam/ nữ; nội/ ngoại; và nét nghĩa này kết hợp với quan điểm so sánh hơn của người Việt: nam> nữ, nội > ngoại. Tất cả các yếu tố trên đã làm cho vị thế của “dượng” càng bị đẩy ra xa. Kết quả là vị thế của “dượng” không cao. Nên TXH “dượng” không đáp ứng các yêu cầu ý nghĩa hàm chỉ dương tính theo nguyên tắc lịch sự và quyền lợi trong MB. b/ Phân biệt:

“mợ 1” : là vợ của cậu (anh trai và em trai của mẹ) (mợ/ cháu, con) “mợ 2” : là vai gọi vợ của em trai mẹ (+), không gọi vợ của anh trai mẹ (-)

“mợ 3”:là chị, em dâu của phía chồng hoặc phía vợ (vợ của em trai, anh trai của vợ), (mợ/ anh, chị, em ) “ mợ 4”:là vợ sau của cha (mợ ghẻ) (tùy theo nơi) “mợ 5”: là cách gọi vai xưng hô vợ chồng trong các gia đình cho rằng quyền quý, sang trọng, thành thị hóa (cậu – mợ) “mợ 6”: là cách gọi vai của con cái với cha mẹ trong các gia đình cho rằng quyền quý, sang trọng và một số gia đình hiếm con.

c/ Nhận xét: Nét nghĩa “không có quan hệ huyết thống” và kết hợp với thế đối lập: nam/ nữ; nội / ngoại. Kết hợp với quan điểm so sánh hơn của người Việt: nam> nữ, nội > ngoại. Tất cả các yếu tố trên đã làm cho vị thế của “mơ” càng bị đẩy ra xa. Kết quả là vị thế của “mơ” không cao. Nên TXH “mợ” không đáp ứng các yêu cầu ý nghĩa hàm chỉ dương tính theo nguyên tắc lịch sự và nguyên tắc quyền lợi trong MB. [ví dụ (76), tr. 132] Tuy nhiên, khi xưng hô MB, người Việt vẫn sử dụng từ thân tộc “mợ “, vì quan niệm”cháu đằng nội, tội đằng ngoại”, hoặc vì phía ngoại bị thiệt thòi hơn nên đáng được quan tâm hơn, xét thấy có thể nên nâng vị thế lên.

Bên cạnh đó, có một thời người Việt dùng “mợ” để chỉ mẹ ruột, vợ nên có khi TXH”mợ” được xét để nâng vị thế cao hơn. Mặt khác, trong quan hệ MB, từ chỉ thân tộc “dượng” ít được sử dụng hơn “mợ” vì trong phạm vi GT này, vị thế của nữ thường cao hơn nam vì tần số xuất hiện nhiều.

4.4.4.2. Xét các từ”thím”-”mợ” Các từ “thím” “mợ” có chung hai nét nghĩa lớn là “không có quan hệ huyết thống” và cùng”giới tính” nhưng đối lập nhau ở nét nghĩa”nội > ngoại”.

a/ Phân biệt:

“thím 1” : là vợ của chú (em trai của cha) (thím/ cháu, con) “thím 2” : là vai gọi vợ của em mình hoặc em chồng (em dâu )- (chị em bạn dâu), (thím/ chị, thím/ anh )

Có thể bạn quan tâm!

Xem toàn bộ: Hanh dong hoi trong giao tiep mua ban bang tieng viet

b/ Phân biệt các nghĩa vị của “mơ” (đã được xét ở mục b, 4.4.4.1) c/ Nhận xét: nét nghĩa “không có quan hệ huyết thống” cũng đẩy vị thế của “thím” và “mợ” ra xa. Nhưng so sánh giữa “mợ” và “thím” thì “thím” mang sắc thái thân mật hơn rất nhiều, (nhất là vùng Trung và Nam). Có lẽ do quan niệm “xảy cha còn chú” và “chú được thiện cảm hơn “bác” (hình ảnh người anh tham lam và người em hiền lành, chịu thiệt thòi trong motip truyện cổ tích), (vì thím là vợ của chú).

Riêng trong GTMB của người Việt, hai từ chỉ quan hệ thân tộc này vẫn được sử dụng nhưng ở tần số thấp. Vị thế của hai từ này rất khó so sánh, tùy theo phương ngữ, quan niệm, thói quen ở mỗi vùng mà từ này được dùng nhiều hơn từ kia và ngược lại. Như trong GTMB của phương ngữ Trung bộ, người vùng này sử dụng từ “thím” để gọi người phụ nữ đã có chồng một cách thân mật. Còn trong những tình huống mang sắc thái âm tính, tiêu cực (không hài lòng) thì phương ngữ Trung bộ lại dùng từ “mợ” (ví dụ 76, tr131). Ngược lại ở phương ngữ Bắc, từ thân tộc”mợ” lại kèm với sắc thái kính trọng, sang trọng, có sự phân biệt cao thấp rõ hơn từ thân tộc “thím”. Có lẽ xuất phát từ hai nét nghĩa: “mợ 5”: là cách gọi vai xưng hô vợ chồng trong các gia đình cho rằng quyền quý, sang trọng, thành thị hóa (cậu – mợ); “mợ 6”: là cách gọi vai của con cái với cha mẹ trong các gia đình cho rằng quyền quý, sang trọng và các gia đình hiếm con.

Trong các lĩnh vực GT khác nhau ngoài XH, nhất là ở phạm vi GT có tính chất nghi thức thì các từ chỉ quan hệ thân tộc” dượng””thím””mợ”rất hiếm hoặc không dùng để xưng hô, mà chỉ còn thực hiện chức năng định danh. Còn ở phạm vi GTMB của người Việt thì “dượng”, ”thím”, ”mợ” vẫn phát huy vai trò. Đó cũng là một điểm khác biệt của TXH chỉ quan hệ thân tộc trong phạm vi MB với các phạm vi GT khác. Song có điều cần lưu ý là tùy theo điều kiện của tính chất lớn – bé, rộnghẹp, nghi thức- không nghi thức, phong cách hành chính nhà nước trang trọng – phong cách bình dân của cuộc thoại MB mà tần số sử dụng và ý nghĩa hàm chỉ sẽ ơ các mức độ khác nhau.

4.4.4.3. Xét các từ”cậu”-”dì” Các từ “cậu” “dì” có chung một nét nghĩa lớn là “có quan hệ huyết thống đằng ngoại”; “không trực hệ”và đối lập nhau ở nét nghĩa”giới tính”.

a/ Phân biệt:

“dì 1”:là em gái hoặc chị gái của mẹ (dì/ cháu, con) “ dì 2”:là từ để người phụ nữ cùng với chồng của mình gọi chị hoặc em gái của mình, (dì/ anh, chị) “dì 3”:là từ để xưng hay gọi người phụ nữ có tuổi và tương ứng khoảng vai với cha mẹ của mình với sắc thái thân mật, gần gũi (dì/ cháu, con) “ dì 4”:là từ để một người phụ nữ lớn tuổi hơn gọi một người phụ nữ khác một cách thân mật; “ dì 5”: là từ gọi thay vai của con “dì 6”: từ dùng để gọi mẹ kế (vợ kế của cha) Trong việc xưng hô thuộc phạm vi MB, từ chỉ quan hệ thân tộc “dì” được sử dụng ở một tần số khá cao, nhất là trong phương ngữ Trung bộ và Nam bộ. Xuất phát từ nét nghĩa” có quan hệ huyết thống” kèm theo quan điểm” xảy mẹ bú dì”, người sử dụng đã nâng vị thế của “dì”lên một vị thế rất gần gũi, thân mật, có thể thực hiện chức năng lịch sự và gắn bó quyền lợi một cách thật hữu hiệu. Ví dụ (102), B: Sao lâu quá mà dì không ra nhà con chơi? Trời ơi, xấp nhỏ cứ nhắc dì hoài à?Bộ dì hổng nhảy mũi sao? (cố gắng tạo lập quan hệ thân mật); M:Chèng đét ơi! Dạo này dì bệnh quá con à, hổng có tiền đi ! (Than vãn thân mật, hàm ý từ chối mua hàng một cách dễ chấp nhận). Đương nhiên trong phạm vi GTMB, nét nghĩa thứ 6 là”từ dùng để gọi mẹ kế (vợ kế của cha)” không được tính đến. Vì đó là nét nghĩa mang sắc thái âm tính về lịch sự và quyền lợi”. Mặc dù giữa từ “mẹ” và “dì ” có chung ba nét nghĩa (giới tính- thế hệ- quan hệ hôn nhân) nhưng ở phạm vi MB, các nét nghĩa đó lại bị nghĩa vị 6 làm cho phản tác dụng, làm cho nét nghĩ “dì ghẻ” bị đẩy ra xa, không được tính đến, bởi vì bị ảnh hưởng sâu sắc đến nguyên tắc quyền lợi của nhau cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

b/ Phân biệt:

“cậu 1”:là em trai hoặc anh trai của mẹ (cậu/ cháu, con) “cậu 2”:là từ để người anh hoặc em cùng với vợ của mình gọi anh hoặc em vợ (cậu/ anh, cậu/ chị) “cậu 3”:là từ để gọi người đàn ông có tuổi và tương ứng khoảng vai với mẹ của mình với sắc thái thân mật, gần gũi (cậu/ cháu, cậu/ con) “cậu 4”:là từ để một người đàn ông lớn tuổi hơn gọi một người đàn ông khác một cách thân mật (cậu/ tôi).

“cậu 5”:là từ để gọi bạn bè nhau một cách thân mật (cậu/ tớ).

“cậu 6”: là cách gọi vai xưng hô vợ chồng trong các gia đình cho rằng quyền quý, sang trọng, thành thị hóa (cậu – mợ) “cậu 7”: là cách gọi vai của con cái với cha mẹ trong các gia đình cho rằng quyền quý, sang trọng và một số gia đình hiếm con (cậu/ con).

c/ Nhận xét: nét nghĩa “có quan hệ huyết thống” cũng đẩy vị thế của “cậu” và “dì” lên rất cao trong GTMB. Đương nhiên trong phạm vi GTMB, nghĩa vị thứ 8 của từ” cậu”là”từ dùng để xưng hoặc gọi ông chủ (quan hệ chủ- tớ)” không được tính đến. Vì nghĩa vị này mang sắc thái âm tính về lịch sự và quyền lợi. Trong các phạm vi GT XH thì từ thân tộc “cậu”- “dì” đóng vai trò quan trọng ngang nhau, bởi vì xuất phát điểm là đồng nhất nhau ở tất cả các nét nghĩa, chỉ đối lập nhau ở nét nghĩa “giới tính” mà thôi. Nhưng trong các lĩnh vực GT khác nhau thì từ “cậu” có vị thế cao hơn, tần số sử dụng nhiều hơn với sự biến tấu về ngữ nghĩa một cách phong phú hơn “dì”. Tuy nhiên trong lĩnh vực thực hiện HĐ MB thì ngược lại, từ “dì” xuất hiện với tần số cao gấp nhiều lần so với từ “cậu”, vì tần số xuất hiện trong hội thoại MB của nữ lớn hơn nam.

4.4.4.4. Xét các từ”chú”-”bác”-”cô” Các từ “chú” “bác” “cô” có chung ba nét nghĩa lớn là “có quan hệ huyết thống”, ” không trực hệ”, “đằng nội”và đối lập nhau ở nét nghĩa”giới tính”.

a/ Phân biệt:

“chú 1”: là em trai của cha (chú/ cháu, con).

“chú 2”:là từ để người cùng với chồng của mình gọi em trai của chồng (chú/ anh, chị).

“chú 3”: là từ mà người đàn ông dùng để xưng với người đáng tuổi con mình và cũng được những người đáng tuổi con gọi ngược lại (chú/ cháu, con) “chú 4”:là từ để xưng hay gọi người đàn ông có tuổi và tương ứng khoảng vai với cha, chú của mình với sắc thái thân mật, gần gũi (chú/ cháu, con) “ chú 5”:là từ để một người đàn ông lớn tuổi hơn gọi một người đàn ông khác nhỏ hơn mình một cách thân mật (chú/ tôi, anh) b/ Phân biệt:

“bác 1”: là anh trai của cha, hoặc chị dâu của cha – trong phương ngữ Bắc còn dùng để gọi chị của cha (bác/ cháu, con).

“ bác 2”: là từ để người phụ nữ cùng với chồng của mình gọi anh trai của chồng mình (bác/ em).

“bác 3”: là từ để gọi người đàn ông lớn tuổi hơn cha của mình (bác/ cháu, con) “bác 4”:là từ để xưng của người đàn ông tự thấy lớn tuổi hơn cha của người đang đối thoại (bác/ cháu) “bác 5”:là từ để gọi của một người đàn ông lớn tuổi hơn, đáng vai anh chị mình trong giao tiếp XH một cách thân mật (bác/ em)

“bác 6”:là từ để gọi và xưng giữa bạn bè tương đối nhiều tuổi với nhau (bác/ tôi) c/ Phân biệt:

“cô1”: từ dùng để xưng và gọi em gái, cả chị gái của cha (cô/ cháu, con).

“cô 2”:là từ để người phụ nữ cùng với chồng của mình gọi chị- em gái của chồng (cô/ chị, anh, em).

“cô 3”: là từ mà người phụ nữ dùng để xưng với người đáng tuổi con mình và được những người đáng tuổi con gọi lại (cô/ cháu, con) “cô 4”:là từ để xưng của người phụ nữ tự thấy có tuổi tương ứng vai cha mẹ của mình với sắc thái thân mật, gần gũi (cô/ cháu, con) “cô 5”:là từ để gọi của một người phụ nữ bằng tuổi hay nhỏ tuổi hơn trong xưng hô giao tiếp xã hội (cô/ tôi, chị) “cô 6”: là từ gọi trong quan hệ vợ chồng (người chồng gọi vợ) (cô/ anh, tôi) “cô 7”: là từ xưng và gọi trong vai cô giáo và học trò (cô/ em, con) d/ Nhận xét: nét nghĩa “ có quan hệ huyết thống” kết hợp với nét nghĩa”nội > ngoại” thực sự đã đẩy vị thế của ba danh từ chỉ quan hệ thân tộc này lên rất cao.

Đồng thời, khi chúng chuyển sang TXH trong GT XH nói chung, trong GTMB nói riêng, chúng càng thực sự mang tính XH rất cao. Phải khẳng định rằng nhóm từ này chịu sự chi phối cực điểm của các nguyên tắc lịch sự, xưng khiêm -hô tôn, bảo đảm tính quyền lợi. Tuy nhiên kết quả khảo sát cũng bộc lộ một vấn đề khác là chính vì mang tính XH, tính chất chung cao mà thành phần ý nghĩa hàm chỉ cũng nhạt dần tính thân mật. Rõ ràng, quá trình chuyển nghĩa diễn ra vô cùng sinh động và phức tạp, cho nên tùy theo ngữ huống mà người ta sử dụng chúng sao cho thật phù hợp.

(Xem ví dụ (93), tr. 155): (người bán sử dụng TXH với một kiểu thiết lập quan hệ liên nhân thân thiết theo nghĩa vị”chú” (3), kiểu quan hệ gia đình, kính trọng, nhằm bán cho được hàng. Nhưng người mua đã không đồng tình với CXH của người bán vì muốn thể hiện hàm ngôn khác, và thể hiện YNHÂ khác của mình bằng cách đổi từ thân tộc này bằng một từ thân tộc khác bất chấp sự đồng ý hay không đồng ý của người bán, kết hợp với một HĐH thừa). Trong GTXH, từ thân tộc “bác”- “chú” – “cô” đóng vai trò ngang nhau, vì xuất phát điểm là đồng nhau ở tất cả các nét nghĩa, chỉ khác nhau ở nét nghĩa giới tính mà thôi. Trong đó, từ “bác” chiếm tần số cao nhất, phạm vi rộng nhất, sắc thái tình cảm dương tính, nhưng trong MB thì không đúng, “cô” xuất hiện cao gấp nhiều lần so với “chú-bác”, vì tần số xuất hiện trong hội thoại MB, nữ nhiều hơn nam.

4.4.4.5. Xét các từ “ông””bà” “Ông” “bà” có chung ba nét nghĩa lớn là:“có quan hệ huyết thống trực hệ”, “thế hệ sinh ra bố mẹ”, đối lập nhau nét nghĩa”giới tính”, “đằng nội- đằng ngoại” a/ Phân biệt:

“ông 1”: là từ thân tộc dùng cả gọi và xưng cho người đàn ông đã sinh ra bố và cả mẹ (ông/ cháu, con) “ông 2”: là từ dùng để xưng của người đàn ông đáng tuổi ông bà của mình: (ông/ cháu, con).

“ông 3”: là từ để gọi một người đàn ông đáng tuổi ông bà của mình một cách thân mật (ông/ cháu, con).

“ông 4”:là từ để gọi trong quan hệ bạn bè một cách thân mật (ông / tôi) “ông 5”:là từ để xưng trong quan hệ bạn bè với một sắc thái âm tính (ông/ mày) “ông 6”:là từ để gọi ông chủ (ông/ cháu, con, tôi) b/ Phân biệt:

“bà 1”: là từ thân tộc dùng cả gọi và xưng cho người phụ nữ đã sinh ra bố và cả mẹ (bà/ cháu, con).

“bà 2”: là từ để xưng của người phụ nữ đáng tuổi bà của mình (bà/ cháu, con) “bà 3”: là từ dùng để gọi người phụ nữ đáng tuổi bà của mình (bà/ cháu, con)

“bà 4”:là từ để bạn bè gọi nhau một cách thân mật (bà/ tôi, em) “bà 5”:là từ để gọi của một người nhỏ tuổi hoặc có thể lớn tuổi hơn một người phụ nữ khác với sắc thái âm tính đậm đặc (bà/ tôi) “bà 6”:là từ để xưng trong quan hệ bạn bè với một sắc thái âm tính (bà/ mày) “bà 7”:là từ để gọi bà chủ (bà/ cháu, con, tôi) c/Nhận xét: nét nghĩa “ có quan hệ huyết thống trực hệ” thực sự đẩy vị thế của hai từ chỉ thân tộc này lên rất cao, thực sự mang tính XH rất cao khi đi vào trong GT XH nói chung và GTMB nói riêng. Phải khẳng định, nhóm từ này cũng chịu sự chi phối rất cao nguyên tắc lịch sự, nguyên tắc xưng khiêm -hô tôn, nguyên tắc bảo đảm tính quyền lợi. Đây là cặp từ thân tộc có phạm vi hoạt động rộng nhất, mang tính XH cao nhất, mang sắc thái biểu cảm ở mức độ kính trọng cao nhất. Có lẽ xuất phát từ nét nghĩa “người tuổi cao”, ”thường có vốn sống, kinh nghiệm sống”, ”thường đạt ở một mức cao trong sự nghiệp”, ” có địa vị XH”. Hệ quả là các từ chỉ thân tộc này có sắc thái kính trọng nhất. Nét nghĩa này quan trọng đến nỗi lấn át các nét nghĩa kia hễ có ý nghĩa hàm chỉ của sắc thái này là người ta lập tức sử dụng chúng. Cách dùng này có mặt ở nhiều phạm vi, nhiều phong cách nói chung và phong cách MB nói riêng. Tuy nhiên, kết quả khảo sát cũng cho thấy, trong quá trình tương tác cặp từ này khi đi vào GT XH, không những nó mang sắc thái biểu cảm cực điểm dương tính mà còn mang sắc thái cực điểm âm tính nhất là từ ”bà”.

Điều đó chứng minh quá trình chuyển nghĩa của TXH sinh động, phức tạp, vì chịu áp lực của thói quen, kèm với tính võ đoán của quá trình hoạt động NN. Nhất là trong trường hợp cố tình vi phạm nguyên tắc xưng hô nhằm mục đích dụng học. Ví dụ (103):

M:Chị ơi, hình như đây là hàng tồn thì phải? (chê hàng xấu); B:Vâng, mắt có làm sao không đấy hở bà? (Thay đổi TXH- âm tính)

Mặt khác, quá trình khảo cứu sự tương tác của cặp từ này trong phạm vi HĐ MB lại cũng bộc lộ một vấn đề khác lạ. Đó là TXH chỉ quan hệ thân tộc “ông – bà” lại xuất hiện với tần số không cao trong GTMB, đặc biệt là ở chợ có sắc thái, phong cách bình dân, nhưng chúng lại có tần số cao trong GTMB mua bán mang màu sắc, phong cách hành chính. Điều này sẽ được lí giải rõ ở phần sau.

4.4.4.6. Xét các từ” cha/ bố” “mẹ/ má” Các từ “cha” “mẹ” có chung nét nghĩa lớn là “có quan hệ huyết thống trực hệ”, và đối lập nhau ở nét nghĩa”giới tính, ”quan hệ hôn nhân””nội -ngoại” a/ Phân biệt:

“cha1”: là từ thân tộc dùng cho cả gọi và xưng cho người đàn ông có con, trong quan hệ với con (có thể gồm cả con ruột, con rể, con dâu, con nuôi) (cha/ con) “ cha 2”:là từ để gọi người chồng trong quan hệ hôn nhân (cha/ tôi, em) “ cha 3”: là từ dùng để xưng của người đàn ông đáng tuổi cha mình (cha/ con) “cha 4”:là từ để xưng gọi người đàn ông đáng tuổi cha mẹ của mình với sắc thái thân mật, gần gũi (cha/ con) “cha 5”: là từ để gọi người đàn ông khác với một sắc thái âm tính (cha/ tôi, tui).

b/ Phân biệt:

“mẹ 1”: là từ thân tộc dùng cả gọi và xưng cho người đàn bà có con, trong quan hệ với con (có thể gồm cả con ruột, con rể, con dâu, con nuôi) (mẹ/ con) “mẹ 2”:là từ để gọi người vợ trong quan hệ hôn nhân (mẹ/ tôi, anh) “mẹ 3”: là từ dùng để xưng của người đàn bà đáng tuổi mẹ mình (mẹ/ con) “mẹ 4”:là từ dùng để gọi người đàn bà đáng tuổi cha mẹ của mình với sắc thái thân mật, gần gũi (mẹ/ con, cháu) “mẹ 5”:là từ để gọi người đàn bà khác với một sắc thái âm tính (mẹ/tôi, tui).

c/ Nhận xét: tuy rằng hai từ chỉ quan hệ thân tộc “ba” mẹ” mang nét nghĩa “có quan hệ huyết thống trực hệ” nhưng một điều lạ là nét nghĩa này không được hiện thực hóa nhiều trong thực tế GT XH thông thường, nhất là trong phạm vi GTMB.

Ví dụ (104):” Sao trả gì kì vậy cha? Mới mở hàng đó nghen!” (âm tính). Điều này có thể giải thích bằng tính phi NN là do tính “duy nhất” và “thiêng liêng”, ” không muốn chia xẻ”. Nếu có dùng hai từ thân tộc này trong HĐMB đi chăng nữa, thì lại xuất phát từ nghĩa vị phái sinh: chỉ “tuổi tác”, “sự kính trọng”, “yêu thương, thân mật”, ”che chở”…. Khác với ví dụ (105), B:Trời ơi, sao lâu quá má không tới thăm hàng con chút nào hết vậy? (dương tính), (người bán sử dụng từ thân tộc”má” nhằm mục đích tạo lập quan hệ thân tình, để thực hiện mục đích bán hàng); M:Dạo này bận quá cháu ơi! Buôn bán dạo này tốt không cháu? Còn loại gạo mà bác hay mua không cháu? (người mua trong (105) đã hồi đáp bằng PN chứa TXH khác, mang tính chất từ chối thiết lập quan hệ này vì nhiều lí do, trong đo có lí do sợ người bán lợi dụng sự thân tình quá mà bán đắt chăng?) Có thể nói, trong các cách sử dụng hệ thống TXH chỉ quan hệ thân tộc thuộc phạm vi GTMB, thì hai từ “bố” “mẹ” mang tính đặc biệt nhất. Tính đặc biệt thể hiện ở chỗ, khi sử dụng, chúng được được người Việt đẩy ra ở hai thế cực đoan và đối lập nhau nhất: một bên là sắc thái biểu cảm dương tính cao nhất, lễ độ, lịch sự, có tính chất tạo lập mối quan hệ ruột thịt gia đình và một bên là sắc thái âm tính thấp nhất :

thô tục, trịch thượng… Ví dụ (106), B:Trời! Sao cô em chọn khéo quá vậy? Có 300 thôi em à! (dương tính), (người bán trong sử dụng TXH thân tộc để tạo lập quan hệ thân mật, nhằm mục đích ngoài NN là gây thiện cảm nơi người mua và bán được hàng hóa. ); M:Rẻ dữ vậy? Sao không nói 500 luôn cho chẵn mà nói ít vậy? (người mua bỏ đi); B: Thôi đi má! Má có biết là má đang mở hàng cho con không đó? Đồ điên! (âm tính), (người bán (106) thấy không thực hiện được đích đã lập tức thay đổi cách xưng hô ở phát ngôn chứa hành động hỏi gián tiếp hành động khác tiếp theo một cách trịch thượng, chanh chua bằng cách sử dụng từ thân tộc “má” tao nên một hiệu lực GT tiêu cực, âm tính)

Bài viết tương tự

Gửi tin nhắn

Danh mục

Bài viết tương tự

Bài viết mới

Home | Contact | About | Terms | Privacy policy
© 2021 Tailieuthamkhao.com | all rights reserved